watch sexy videos at nza-vids!
wap tai game mien phi

wap tai game mien phi

Click vào đây để nhập Game bạn cần tải

Trang 1 trong tổng số 3


Tác giả: Diệu Thủ Thư Sinh

Mười năm rồi mới về lại quê hương, mọi sự đã hoàn toàn thay đổi. Ngồi trên tầng bốn khách sạn Majestic nhìn ra sông Sài Gòn lộng gió, tôi thấy quang cảnh thật xinh tươi và đầy sức sống. "Mọi người bây giờ lo làm giàu dữ a, nhìn tàu hàng lớp lớp thì biết, không như 10 năm trước đây?"

- Em đi mua đồ chút, hai anh ngồi chơi nha. Nhớ chiều về sớm ăn cơm đó.
- Ừ, nhớ mua vài chai Sài Gòn ướp lạnh sẵn nghe em!
- Ừ, biết rồi! Mấy anh tụ lại là chỉ được nước đó!

Câu chuyện của hai vợ chồng thằng bạn cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Người vợ to lớn dềnh dàng bước vào thang máy rồi khuất dần.

Kể cũng lạ, thằng bạn của tôi ? nếu nói cho thực sự công bằng ? thuộc vào hàng "bảy chú lùn", thế mà lấy cô vợ to lớn như đười ươi, kiểu này không biết làm ăn gì được. Quả là sự lạ trên đời năm nào cũng có.

Nhìn cái vẻ mặt ngạc nhiên mà không dám hỏi của tôi, thằng bạn hiểu ý cười khà khà, rồi bắt đầu kể.

o O o

Vào khoảng năm 90, tôi đậu vào học trường Đại học Bách Khoa. Vào thời đó có con cái học đậu vào trường này là một niềm hãnh diện đối với bố mẹ, nên ba má tôi cưng lắm, không cho làm gì cả, lại sắm sửa đủ mọi phương tiện vật chất để bằng chúng bạn.

Thật ra thì trong trường tôi thuộc vào hàng loắt choắt, người có chút xíu, đứng nhiều lắm là tới vai tụi bạn cùng khóa, nên ít nhiều gì bị khinh thường, nhất là bọn con gái. Cái tướng nó hại tới cái thân, thấy tôi nhỏ bé quá nên các cô gái không thèm để mắt đến. Do đó con trai đại học rồi mà chưa có mối tình vác vai, thiệt nói ra xấu hổ với bạn bè. Tôi chỉ được cái là học giỏi, bất cứ môn gì cũng ăn đứt tụi bạn cùng lớp, nên tụi nó ít nhiều nễ mặt, đi đâu cũng dắt theo, đặc biệt là chuyện gái gú.

Bẳng đâu được một năm với nhiều biến đổi, chuyện tình không đâu vào đâu, tôi bước vào năm hai đại học. Bữa vô giảng đường dự lễ khai giảng, thằng Minh "lé" ngồi kế tôi cứ nhìn quanh nhìn quất rồi chặc lưỡi:

- Chà, năm mới mà ít em quá, đúng là Bách Khoa mà!

Quả thật, con gái vào học Bách Khoa rất ít, có vào đi nữa cũng là mấy em còi cọc, hay tướng đàn ông, không như tụi bên Sư Phạm hay Tổng Hợp, em nào em nấy đẹp như tiên. Đang lơ mơ nghĩ tới đó, thằng Minh lé đập tay tôi đánh chát một cái làm mọi người xung quanh quay lại nhìn. Đợi yên yên một lúc, nó mới khẽ bão tôi:

- Mày nhìn xem, ơ hàng ghế thứ tư đó, có một con nhỏ "bá chấy" luôn!

Tôi lơ ngơ quay lại nhìn:

- Đâu đâu? Tao có thấy gì đâu?
- Đó, đó, áo xanh xanh đó?!
- Phải chỗ con nhỏ bự tổ chảng như đười ươi đó không?
- Ừ, đúng rồi!
- Vậy mà đẹp gì, mặt mũi trắng xát không có duyên dùng gì hết!

Thằng Minh nhìn tôi (thật ra lúc nó nhìn tôi thì người không biết tưởng nó liếc đi đâu không hà) như người từ cung trăng rơi xuống rồi cười mĩa mai:

- Mày cóc mà chê ễnh ương!

Nó nói làm tôi cũng hơi nhột, tôi bèn ngoan cố liếc nhìn lại một cái cho tường tận, ai ngờ cái em to đùng như voi ngồi kế bên em áo xanh đó tình cờ quay lại, thấy tôi nhìn bèn trợn mắt liếc một cái, tôi sợ quá thụt luôn.

o O o

Thằng Minh không ngờ cái tướng lanh chanh vậy mà hay, chỉ mới vài bữa không biết nó mồi chày thế nào, mà em áo xanh đã chịu đèn, lại rủ đến phòng chơi. Nó bèn rủ tôi theo cho có đôi có bạn, tiếng là tạo cơ hội cho tôi nhưng thật ra là cho hắn đỡ ? khớp.

Ký túc xá nằm trên đường Trần Hưng Đạo, thật là đông sinh viên. Hai thằng tôi phải leo tận lầu bốn, thở hào hễn mới tới được phòng của bọn con gái đó. Ký túc xá này chỉ dành cho sinh viên Kinh Tế và Tổng hợp, không ngờ tụi này học Bách Khoa mà thuê đươc, cũng hay.

Vào phòng, thằng Minh lo châu đầu vào nhỏ Vân tâm sự này nọ. Tụi nó cùng quê Quãng Ngãi nên câu chuyên ít nhiều cũng dễ thân. Trong phòng còn một người nữa, nó phân công cho tôi tiếp chuyện. Và một điều xui xẻo cho tôi: người con gái mà tôi được hân hạnh diện kiến là Bé Bự của ngày khai trường khi nào.

Người ta nói oan gia chạy mười tám đời vẫn gặp, quả là đúng. Bé bự có tên cũng dễ thương: Oanh, ở chung phòng với Vân và hai cô bạn nữa. Hai cô bạn kia đi chơi rồi, tôi ngồi đối diện tiếp chuyện với "nàng" mà oải từng cơn. Thực ra tôi ngoài cái tội là nhỏ con thôi, chứ da thịt cũng săn chắc lắm à. Tập Thiếu Lâm từ hồi còn nhỏ, gần đây lại học Vovinam nữa, nên tôi không ngán thằng nào hết. Nhưng mà thực tình ngồi trước cô bé bự này, tôi run lên từng chập, da gà nhỏ da gà lớn nổi lên có cục vậy đó.

Oanh có gương mặt bầu bĩnh, nhìn cũng dễ coi. Nướng da ngâm ngâm đen như bánh ít, gương mặt này nếu nhỏ đi một chút, ốm bớt một chút thì có thể nói là đẹp. Thân hình của "nàng" không thể nói là phì nộn, nhưng có thể nói một từ rất gọn: "gấu", vì nàng rất to. Cái to của người vai u thịt bắp, cái to của các lực sĩ thể hình. Nhận xét cho đúng, lực sĩ Lý Đức bây giờ so ra còn kém nàng vài phân! Nói chung chỗ nào cũng to hết, hỏng biết "chỗ đó" có to không thôi.

- Anh Phong là người Xì Gòng hả?
- Ừ, anh sinh ra và lớn lên ở đây, khi nào có dịp mời em lại nhà anh chơi.
- Ờ, hay quá nhỉ. Chắc nhà anh to lắm.
- Nhỏ thôi, có mấy người ở mà cần gì nhà lớn, vả lại ở Thành phố này mà nhà to là sẽ giàu ngay.
- Tại sao?
- Thì bán đất chứ sao.
- Ừ, không như em, ở Đắc lắc đất ê hề, chỉ trồng cà phê thôi, à, anh thích uống cà phê không lát đem về một ít?

Câu chuyện cứ thế diễn ra, không đến nỗi là tẻ nhạt, nghe nói tôi học giỏi, Oanh liền nhờ tôi có rảnh chỉ bài dùm, thật là chết tôi không ấy chứ? Nhưng thằng Minh cứ kỳ kèo, cầu mong tôi giúp để nó trồng cây si nhỏ Vân.

- Ừ thì giúp, mà mỗi tuần ba chầu cà phê mới được.
- Mắc quá, bớt bớt cho tao nhờ?
- Đó là tao tính nới lắm rồi! Hy sinh đời con trai nheo nhẻo của tao rồi còn gì? (không ngờ lời nói chơi này sao này thành sự thực).

Thân hình phì nộn của Oanh không thoát khỏi tụi bạn quỹ quái trong trường. Chúng không ngừng đàm tiếu:

- "Cặp vú con nhỏ đó chắc nặng cỡ 7 kí"
- "Chu choa ơi, cái đít một đít kìa, nhìn thấy khiếp chưa?"
- "Má ơi, bộ ngực đó mà úp mặt dzô chắc tao chết ngộp quá mậy"
- "Ừh, leo lên đó nhảy còn được, chắc là đã hơn ngồi trên nệm mút Kim Đan quá tụi bây ơi!"

Biết tôi thân với Oanh, tụi nó châu mồm lại hỏi:

- "Ê, thấy nó sao mậy?"
- "Ê, mầy có bao giờ nhìn thấy gì của nó chưa mậy??"
- Hỏi nó làm gì, cái thằng ốc tiêu này mà nói chuyện gái gú thì cũng như không?

Tụi nó làm tôi tức nghẹn cổ, nhưng mà biết sao hơn? Bỗng chí anh hùng nỗi lên, tôi nói:

- Tao sẽ mô tả chi tiết thân hình của nó cho tụi bây xem, cá gì nào?

Cả bọn nhao nhao:

- Cá một tháng học bỗng của tụi tao!

Chết cha rồi, tôi chống chế:

- Nhưng tao lấy tiền trước mới được!

Thằng Tuấn bụng phệ nói:

- Ê, đâu có được mậy, rủi mầy làm hỏng được rồi huề tiền sao?

Tôi được thế lấn tới:

- Sức chơi sức chịu chứ! Không cá thì thôi nghe!

Thằng Phùng trâu điên bèn khỏa lấp liền:

- Ê, chẳng mấy khi thằng Phong nó hăng thế này, không chìu nó một chuyến đi tụi bây! À, tao nói trước đó nghe, không thành công là phải hoàn lại vốn, cộng thêm một chầu nhậu ở Dốc Sương Mù 1 cộng thêm một năm làm bài tập không công cho tụi tao, nhớ chưa?

Nhìn tụi nó loay hoay dốc túi, mỗi đứa hơn năm chục, cộng lại cũng đủ mua bộ đồ hiệu cáu cạnh và mấy tháng gửi xe, tôi bồn chồn trong dạ, bèn gỡ gạc:

- Ê, tụi bây, cho tao 1 năm đi tụi bây?

Tụi nó nhao nhao:

- Ê, đâu có được mậy, ăn nóng mới ngon, 1 tuần thôi!

- Thôi cho tao 6 tháng đi!

- Đã nói là không được mà, tiền cầm rồi đó nghe!

- 5 tháng?

Kỳ kèo mãi, cuối cùng tụi nó cho tôi cái hẹn là 3 tháng. Thật là khó cho tôi. Cái chuyện cua gái xưa nay tôi làm đâu có thành công lần nào. Lần này em này mặc dù là xấu đi, nhưng ? cua được tới cái vụ cho xem ngực xem mông rồi thì còn gì đời trai của tôi nữa? Thôi rồi, số tiền này đem về cất để đó, chờ đúng kỳ hạn ba tháng đem nộp lại cho chúng, cộng thêm tiền nhịn quà sáng cơm trưa chắc là đủ. Thật đúng là khôn ba năm, dại ? một lời nói mà.

Bắt đầu từ hôm đó, tôi cũng ráng bạo dạn mà gạ gẫm Oanh. Những giờ học trên giảng đường xong tôi thường đi đến lớp của nàng, hôm thì rủ đi ăn cơm, hôm thì uống nước mía, tán dóc. Quả thật nàng là người voi, cơm ăn gấp hai gấp ba người thường. Đĩa cơm 4 ngàn, nàng xơi hết còn xin thêm 4-5 dĩa cơm thêm, làm bà bán cơm nhăn mặt nhăn mày than lỗ vốn. Tôi nhiều lúc phải nhường khẩu phần ? cơm thêm của tôi cho nàng. Những lúc đó, nàng nhìn tôi cảm kích lắm, nghĩ cũng tội. Đã mang cái thân như vầy, ai cũng thì thào chê bai, tự nhiên có người tốt với mình sao không biết ơn vô hạn cho được.

Thật ra tôi có tốt gì cho cam? Tôi tốt với nàng chỉ vì mục đích đen tối kia thôi. Nhưng những lúc đó, tôi muốn nhân cơ hội giả vờ bày tỏ tình cảm của mình, để hòng lấy lòng nàng rồi ? ấy ấy cho xong. Nhưng phiền cái vừa mới định cất lời là tôi đã run như cầy sấy, líu cả lưỡi, để rồi mặt đỏ bừng ráng nhai cơm nhóc nhách như nhai cám vậy. Tôi đâu có biết những lúc đó nàng nhìn tôi với đôi mắt long lanh, ấm áp lắm.

Thắm thoát đã hai tháng rồi, tôi chưa làm được cơm cháo gì cả. Bọn bạn thì cư thúc dục, chuyện sầm sì râm rang thế nào hình như nàng biết, càng dè dặt hơn. Lần đó, nguyên cả tuần không thấy mặt nàng, tìm cũng không có, tới chừng đến Ký túc xá, mới hay nàng dọn ra thuê nhà ngoài ở. Lần theo địa chỉ, không ngờ nàng ở khu phường của tôi, cách nhà tôi hai con hẻm nhỏ.

Căn nhà mới của nàng khá rộng, nghe đâu có cả ba má của nàng nhân cử cà phê trúng mùa, bán mua cho anh chị em nàng ở mà học. Cái nhà này có hàng rào khá um tùm. Sau ba ngày qua lại nghiên cứu, tôi phát hiện ra nàng ở phòng ngoài, sát sau hàng rào. Hà hà, dịp may có rồi, tôi phải mạo hiểm rình trộm mới được, vừa không mất công "cua", vừa mau đạt mục đích.

Thật ra mấy lần tôi định nói bừa, nói ẩu, nhưng tụi bạn tôi tinh quái lắm, thế nào cũng lật tẩy của tôi. Chi bằng dùng hạ kế này, biết đâu ? hà ha, tôi mi3m cười đắc ý.

Thêm vài ngày nữa, tôi biết nàng thường tập tạ từ lúc 5-7 giờ tối, cũng trong cái phòng sát cửa sổ đó. Con gái mà tập tạ! Thân hình sồ sề như voi cho đáng kiếp! Hà hà, có lỡ lọt vào mắt ? nai tơ của tôi cũng không lỗ vốn tí nào. Thế là tôi quyết định nhân một bửa tối trời, lẻn leo hàng rào xem ? hoa.

o O o

- Hôm đó cậu xem có được không?

Tôi nôn nóng hỏi. Phong vói tay lấy ly bia trên bàn, uống ực cái, bọt bia dính đều lên hàng ria mép, trả lời:

- Từ từ chứ, mày nôn nóng còn hơn tao nữa. Phải lúc đó tao biết thì bây giờ đâu có khổ.

Tôi rót tiếp cho hắn, rồi tiếp tục dỏng tai lên nghe câu chuyện đang bỏ dở

o O o

Tối thứ bảy đó, sắp đến hạn rồi, Phong không thể nào chần chờ được nữa, bèn lẻn đến bên hàng rào nhà Oanh. Đứng ở bên ngoài hàng rào, hắn thấy đèn bên trong hắn qua cửa sổ khép hờ, in hình một cô gái đang hì hục tập luyện.

- Cái hàng rào này gai chi mà lắm thế?

Gã lầu bầu rồi nhẹ nhàng nhảy xuống đất. Rón rén đến bên cửa sổ, gã nhìn vào. Không tin được! Tim hắn muốn đứng lại!

Oanh đang ở đó! Cô ta gần như trần truồng. Và hắn đột nhiên hiểu rằng tại sao Oanh lại làm như thế: không có đồ đạc nào có thể chịu nổi những bắp thịt nổi vồng lên như thế mà không rách toát ra, và cô ta "uổng trờ" là phải lắm. Nhìn cái cổ dày và to nung núc cơ bắp, nhìn xuống gò ngực căng đầy cơ bắp như lực sĩ thể hình, Phong có cảm tưởng đây là một chàng trai chứ không phải là con gái. Nếu không thấy cái núm vú hơi to, thì với thân thể nhuễ nhại mồ hôi thế này, và cái hạ thể phẳng lì hơi nhu nhú chứ không dài thòng thằng em trai lúc lắc thì chắc Phong nghĩ đó là Anh Hai của Oanh lắm.

Nhìn từ từ xuống phía dưới, Phong thấy cơ thể của Oanh nung núc là thịt, từng làn da thớ thịt thật là rắn chắc. Cái eo thon nhỏ hình chữ V. Cái mông đít u lên một thớ thịt dầy chứ không tròn trịa như mấy cô biễu diễn thể dục thể hình trên TV. Khuôn ngực của Oanh dường như nhỏ hơn hết so với các bộ phận còn lại trong cơ thể, nhưng đã to bằng nữa trái dưa hấu rồi.

Tuy nhiên, cái đập vào mắt Phong nhiều hơn hết là những gì Oanh đang giữ trong tay. Đó là những cục tạ to lớn. Đã từng vô nhà văn hóa quận 5 tập chơi ít tháng, Phong biết mấy cục tạ này ít nhất cũng 20 kg một vòng. Cỡ Phong bỏ vô hai cục một bên đẫy hai cái là hết sức, toi cơm rồi. Đằng này Oanh chơi mỗi bên 4 cục, lại thêm mấy cục nhỏ nhỏ 2-3 kg nữa. Oanh lẫm nhẫm đến đến cái 3-8 rồi ?. Bắp thịt tay của Oanh vồng lên như trái banh lông, cánh tay đó so ra còn lớn hơn bắp đùi của hắn nữa.

Xong bài tập nằm đẩy, Oanh ngồi dậy, đi lại dàn tập xếp tạ vào. Phong bắt đầu đếm: "một cục", "hai cục?, "ba cục"? "tám cục", chà 160 kí, mẹ nó, kéo kiểu này chết mẹ còn gì? Cái gì vậy? Thêm 4 cục 2 kg nữa hả? 168 kg! Mẹ ơi!

Oanh bây giờ đứng chàng hảng ra giữa phòng, vòng tay kéo cần trục. Phong lén nhìn xuống hạ bộ, thấy cái âm hộ có hàng lông ướt rượt ôm sát vào da, nhìn chỗ này trắng trắng rất gợi cảm. không biết nó có cạo bớt không ta? Phong bỗng cảm thấy dưới đáy quần cộm cộm, thì ra con cu hắn đã nhúc nhích ngóc đầu dậy rồi.

Cảm thấy hơi đau đau, hắn lấy tay sửa lại cho thằng em trai đúng vào vị trí, lầm bầm:

- Mẹ mầy, vầy mà còn cương được, hết chỗ nói mầy rồi!

Nói vậy chứ hắn còn thời gian nào mà chú ý đến cái thằng em "mất dạy" của hắn nữa. Tiếng cót két của bánh xe kéo trong dàn tập lôi cuốn sự chú ý của hắn.

Oanh đứng dạng chân bằng vai, hai tay nắm lấy thanh ngang, vòng ra trước cúi gập người! Một cái? Từ từ thả ra? Hai cái? Mười hai cái! ngừng chút, người xoay vòng vòng, tay thả lỏng. Chết! Nó có thấy mình không đây! Nhưng mà lúc này gay cấn nhất mà! Chính lúc Oanh xoay vòng vòng thả lỏng là lúc Phong được mục kích cơ thể nàng rỏ nhất. Hắn hít hà "Quá đã! Lý Đức còn thua!". Lại cót két? cót két? Một ? Hai ? Ba? Ngưng? lại tiếp tục.

Sau một hồi coi đã con mắt, thân thể nóng bừng và "nứng tưng bừng", Phong chợt cảm thấy nỗi sợ hải xâm chiếm mình.
"Một thằng con trai học năm hai gần sang năm ba đại học mà lại đi coi lén con gái ở truồng, người ta bắt được cười cho thúi đầu"?
"Thôi coi như mục tiêu đã đạt, chuồn là thượng sách, ở đây lớ quớ một hồi nó biết được chắc chết!"?
"Thôi xong bữa nay "qua" xin chừa, hông dám "đéo lông nha" với em nữa"?

Phong từ từ cúi đầu xuống, lum khum bò ra hàng rào rồi leo lên. Bỗng "soạt" một tiếng, cái bục gỗ Phong bấu vào có lẽ bị mục hay sao đó bong ra, hắn rớt xuống đất đánh oạch một cái. Cái dây kẻm gai cào vào gấu quần rách một lỗ, trúng phải da đùi sướt một đường dài.

"Mẹ nó, xui tận mạng. Đau thấy ông bà ông vãi luôn hà!
"Í mà còn hên, nó hông phạm tới thằng nhỏ, hỏng thôi?!

Đèn trong nhà vụt tắt sau tiếng soạt đó. Phong run cầm cập vội vã leo lên lại mặc cho đau đớn.

Nhưng? trời bất dung gian, mới vừa đưa một chân qua bên kia hàng rào, cái mông còn ở bên này thì bị một bàn tay nắm lấy, rồi Phong cảm thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân hắn bị một cánh tay kềnh càng nhấc bỗng lên. Hắn giờ như con mèo mướp, run lẫy bẫy, nam mô lia lịa:

" Thôi rồi đời rồi Thằng Phong này rồi, bỏ bu rồi!"

Bàn tay ấy giữ chịt lấy cổ hắn, lôi vào nhà. Hắn cố sức vùng vẫy, đấm đá, nhưng tất cả những chiêu hắn dỡ ra đều vô hiệu, nó như đánh vào bị cát không bằng. Cuối cùng, hắn lã dần. Cần cổ bị bóp nghẹt đến thở không nỗi nữa huống gì đấm với đánh.

Hắn cũng không thể la được. Mà có la được chăng nữa hắn cũng không dám. Bàn tay đó vẫn giữ rịt lấy hắn. Đèn được bật sáng trở lại. Và Phong chợt nhận ra rằng mình đang bị giỡ lơ lững trên không bằng một cánh tay của Oanh! Cánh tay gân guốc và lực lưỡng đang vồng lên nắm cỗ hắn xách lên như xách một con gà! Đèn bật sáng, Oanh đưa đôi mắt to đen nhìn gã.

Cái đôi mắt giận dữ ấy bỗng ngạc nhiên khi nhận ra Phong, Oanh úy lên một cái, rồi mĩm cười tinh ngịch:

- Hà hà, nhìn xem ai đây này! Thì ra em bắt được một anh tên là Phong "thị dâm" 3 !

Mặt Phong chuyển từ đỏ sang tái, tái xong rồi đỏ, nói chung bây giờ có cắt tiết hắn, hắn cũng không còn giọt máu nào. Sợ hãi và mắc cỡ, hắn không nói lên được lời nào trong tình trạng bị chẹt cổ và nhấc bỗng chân như vậy. Biết không có cách gì cứu vãn được, Phong nhìn Oanh van lơn. Oanh lại cười mĩa:

- Sao? Em đang đợi lời giải thích của anh đây, chàng tí hon ạ. Sao? Không nói được à? Ừ, bị nghẹt thở hỏng nói được phải không? À, đây, cho anh nói đó!

Oanh đổi tay, nới lỏng các ngón tay đang xiết cổ Phong ra một chút. Phong nhăn nhó vì đau đớn lắm. Oanh cất tiếng lầu bầu:

- Nghe tụi nó nói có vụ cá độ này. Tôi tưởng anh là người tốt, không ngờ anh tệ như thế!

Khi Oanh thả lỏng tay, Phong phải đợi đến mấy phút mới lấy lại hơi thở, phải nén lắm hắn mới không để thoát ra tiếng rên. Cuối cùng, thì hắn cũng cất nên lời:

- Oanh à! Anh không định nhìn trộm em đâu! Bỏ anh xuống đi! Anh chỉ đến đây có chút thôi, anh rời bỏ đi ngay khi anh thấy em ? emm?.. không có mặc quần áo gì trên người hết.

Oanh lúng liếng mắt:

- Thật vậy à?

Rồi lấy tay lắc lắc cái thân thể bé nhỏ như con mèo con bị xách lỗ tai của hắn, nói gằn gằn:

- Không định dòm trộm chứ anh tới đây làm gì? Nói! Nói! Nói!

Mỗi từ nói là mỗi cái lắc, Phong nhăn nhó đau đớn, hắn thở khò khè, trả lời:

- Anh? anh ? tình cờ đi ngang qua đây, thấy ánh đèn từ cửa sổ phòng em? nên anh?"

"Nên anh vô dòm trộm" hay nên anh thế nào bây giờ? còn lời giải thích nào hợp lý hơn cho hành động của hắn? Cô gái có thân hình hộ pháp cười khinh khỉnh nói:

- Hừ, tôi biết tỏng các anh nói gì, nghĩ gì về tôi. Bé Bự chứ gì? Các anh tò mò muốn biết chứ gì? Các anh muốn biết vú tôi có bự bằng trái banh mấy anh đá không chứ gì? Cái đùi bằng càng bánh xe máy cày các anh thiết kế không chứ gì? Cái gì ẩn dưới lớp áo quần rô bô này chứ gì? Khà khà, chàng tí hon ạ, Anh muốn biết lắm hả? Rồi tôi sẽ cho anh biết. Trước hết là cánh tay này nè, nhìn đi!

Mặt Oanh đỏ lên, nói như hét, cung tay lại. Phong sợ thật sự, van xin:

- Oanh, Tha cho anh! Lần sau anh?!

Nghe đến đó, Oanh càng tức mình, hét:

- Có lần sau nữa à? Lần sau nè? Lần sau nè?

Cánh tay Oanh cất lên cất xuống như đẩy tạ, có điều cục ta lúc này là Phong, 50 kí lô chứ không phải mấy cục sắc kia. Còn tay còn lại cứ thẳng cách nhắm ngay mông của Phong mà phát mạnh. Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ Phong bị đánh đau như vậy. Lần này lại bị một con nhóc bé bự, xui thiệt.

Phong thầm trách mình không biết lựa lời, hắn chợt nhận ra "ủa, sao mình nói với nó giống xin lỗi ba má lúc bị đánh đòn quá vầy nè trời?"

Thấy Phong rên rĩ, Oanh ra chiều thương hại lắm, cô ta dừng lại, ngẫm nghĩ một chút, rồi mím môi:

- Thôi được! Anh muốn xem cơ thể của tôi như thế nào, tôi sẽ cho anh xem cho mãn nhãn, xem từ A đến Z, xem tường tận và đàng hoàng chứ không phải núp lén thế kia!

Vẫn nắm cỗ Phong lôi xền xệch, Oanh đi lại góc nhà khép kín cửa sổ, rồi khoá cửa chính lại bằng một sợi xích to. Phong lầm bầm : Phong ơi, đời mầy tàn đến nơi rồi.

Quay trở lại phòng chính, Oanh buộc vào người Phong một đoạn dây chão lớn rồi mắc hắn lên cái móc trên tường. Xong, cô đi loanh hoanh nhìn hắn như nhìn con heo bị treo lên chuẩn bị xã thịt. Bỗng cô nắm lấy cái quần Jeans bị rách một lỗ ngay đũng quần của hắn, lần tay cầm lấy dây nịt, xong kéo thêm một cái móc nữa móc vào. Bây giờ hắn bị treo tòng ten như đòn bánh tét, mặt chúi xuống đất. Máu dồn lên đầu làm hắn choáng váng, suýt ngất đi.

Oanh đi vào phòng ngủ, ôm ra cái máy catsét, đứng nhìn ánh mắt van xin của Phong, giới thiệu:

- Này chàng tí hon, màn trình diễn bắt đầu, nhìn cho kỹ nhé!

Nhấn công tắc máy cát sét đánh cạch một cái, Oanh bước ra giữa phòng, chuẩn bị.

"tình? tình ? tắc tình?.tắc tình tình? cheng cheng?"

Tiếng nhạc kích động vang lên. Người Oanh theo đó cũng giựt liên hồi. Co6 nhón gót, tay vòng lên một cái, lấy hơi, căng vai, kéo tay về? cơ vai nổi lên cuồng cuồng. Xong, thả ra, hai tay đưa lên, lấy hơi, vòng xuống bụng, đưa lên ngực, đùi xoay ngang, phì?. cơ ngực vồng lên, không thua ? Lý Đức (nghe đâu anh chàng này là lực sĩ thể hình nổi tiếng của Việt Nam)! Nhìn cảnh đó, Phong lầm bầm "mẹ nó, vú mớm đâu hết rồi, còn mần ăn khỉ khô gì được".

2 Tức lần đẩy thứ 3, cú đẩy thứ 8 (mỗi lần đẩy 12 cú)

3 Kẻ chuyên nhìn lén phụ nữ, thị là mắt, dâm bằng mắt, khác với "thủ dâm", tức dâm bằng tay.



Tiếp [1] [2] [3]

Game Hót

Tai game avatar

Tải Game Avatar


Game avatar là 1 mạng xã hội giải trí hết sức quen thuộc dành cho điện thoại di động, thu hút rất nhiều bạn trẻ tham gia, đặc biệt
Tai game mobi army

Tải Game Mobi Army


Mobi Army là một game bắn súng canh tọa độ theo lượt với cách chơi đơn giản, nếu như ai đã từng là fan của Gunbound
Tai game iwin

Tải Game iwin HD


Phiên bản iwin HD là phiên bản iwin hot với nhiều bước đột phá mới, là món quà lì xì đầu năm dành cho các game thủ
Tai game iwin

Tải Game Vua Vài iwin


Với Game bài iWin, bạn vừa đấu bài online vừa kết bạn cùng sở thích và thoải mái chia sẻ cảm xúc của mình mọi lúc mọi nơi. Chỉ cần đăng
Tai game Đào Vàng Online

Tải Game Đào Vàng Online


game dao vang đã quá nổi tiếng và quen thuộc với tất cả mọi người, bạn sẽ đóng vai người thợ mỏ để chinh phục được thật nhiều kho báu qua các màn chơi
»Tai game Online
»Tai game Offline
»Tai game Androi
»Game đá bóng
»Game đua xe
»Game hành động
»Game trí tuệ
»Game bắn súng
..::Trang Chủ::..

Trang web tai game mien phi, Tai game mobi army

Nếu bạn là 9x, 10x đời đầu hẳn bạn sẽ không quên được những tựa game kinh điển mobi army, các game mien phi, cac trang web tai game nổi tiếng,..và dưới đây là các phiên bản game cho điện thoại Java, Android và iPhone
tai game|game crack|tai game mobi army | tai game hay | Tai game| wap tai game | tai game mien phi | tai game cho android | Game offline | tai game mien phi | truyen teen | Doc truyen cuoi | Doc truyen mawap tai game mien phi